Nếu chúng ta một năm có 365 ngày, thì ở Columbia cũng không khác gì các quốc gia trên thế giới, có nghĩa là quốc gia nào cũng ở chung vòng quay của trái đất. Vậy mà đất nước Columbia ở Nam Mỹ một năm họ có trên một nghìn ngày Tết dân tộc, quân bình mỗi ngày có gần tới 3 cái Tết. Columbia nguồn sản phẩm chính của họ là cà phê và nông nghiệp
Nguyên nhân chính dẫn đến
một đất nước có nhiều ngày Tết như vậy là vì quốc gia Columbia có nhiều
sắc tộc và sắc dân khác nhau nên họ sống với một quần thể quốc gia
tương đồng nhưng lại có nhiều nền văn hóa truyền thống khác nhau, nhưng
tất cả họ đều được tôn trọng trong sự hòa hợp tự do trên mọi phương
diện tín ngưỡng và văn hoá của sắc tộc, trong từng hoàn cảnh đều được
chính phủ Columbia chấp nhận.
Người Columbia thích hội hè, cúng
tế, nhảy múa, nên những ngày lớn nhỏ trong năm, dường như là một sinh
hoạt không thiếu được với người dân Nam Mỹ ở vùng này. Những ngày Tết
của người Columbia được chia theo từng nhóm nhỏ sau đây: Tết Thần nông
nghiệp, Tết tôn giáo của từng sắc dân, Tết thi sắc đẹp cả nam lẫn nữ,
Tết thu hoạch cà phê.
Tết Nông nghiệp được hình
thành trên một 100 năm nay, nhưng lại là Tết tiêu biểu, đặc trưng nhất
của người dân Columbia. Tết này được đặt tên là tết "Cuồng hoan" Tết
quốc gia lớn nhất của xứ sở này, mọi người từ lớn, bé, già, trẻ điều
hưởng ứng một cách cuồng nhiệt nhất trong năm. Nhưng mỗi điạ phương đều
có cách vui chơi, cúng lễ khác nhau của hai miền Nam và Bắc, nhưng điều
rầm rộ, náo nhiệt và linh đình, trọng thể. Ngày quy định của quốc gia
là từ mùng 5 tháng giêng đến mùng 7 tháng giêng, nhưng dân chúng bao
giờ cũng kéo sang đến ngày 8 tháng giêng mới hết Hội. Nhưng nói là từ
mùng 5 nhưng thực tế là họ đã vui chơi từng khu vực nhỏ, từng tốp, từng
vùng và từng đoàn, kể từ cuối tháng 12 năm cũ.
Lễ "Cuồng hoan"
được bắt đầu kể từ ngày mùng 5 tháng giêng. Tất cả trai, gái của các
sắc tộc các địa phương trong nước, đều ăn mặc rất đẹp và diêm dúa đủ
loại màu sắc dân tộc, rồi lũ lượt kéo nhau ra đường từ sáng sớm, đứng
dọc theo hai bên đường và mỗi người một chậu nhỏ cũng đặt theo nơi mình
đứng, trong chậu đựng một thứ bột màu đen hoà với nước và họ nhảy múa,
ca hát từng bừng. Tất cả mọi người qua lại trên con đường ấy, bất kể
trai gái trẻ già, người du lịch hay người có quyền lực, giàu sang, đều
được trai, gái vừa hát, vừa nhảy múa bôi phết lên người, lên mặt, có
khi còn được hắt cả chậu màu đen lên quần, lên áo nữa, và người đi
đường nếu muốn bôi lại ai trong đám Nam, Nữ thanh niên đó, họ vẫn sẵn
sàng và vui lòng, Họ lại còn thích thú nữa. như vậy là mọi người ngày
mùng 5 tháng giêng, không ai ở trong nhà và tất cả trở thành đen ngòm
hết.
Tết "Cuồng hoan" là xua đuổi
cái đen cho một mùa trắng đẹp. Đến ngày mùng 7 là ngày hội chủ chốt cho
mọi người và mọi sắc tộc của Columbia, mọi tục lệ vẫn được diễn ra như
cũ, vẫn trai, gái ra đường mỗi người mang theo một chậu nhỏ, nhưng lần
này màu sắc trong chậu có khác, đó là màu trắng được pha nước với bột
có đặc hơn màu đen lần trước, biểu hiện cho sự trong trắng dày dặn hơn
của đất nước và con người Columbia ai qua lại trên đường bất kể giàu
sang, nghèo hèn, quan chức ai qua lại cũng mong được bôi trắng kỹ càng
để trong năm hưởng phước bình an, trong trẻo, và cùng ca hát, nhảy múa
cùng người trong Hội, những người lớn tuổi thì chuyên chở thức ăn ngon
nhất của ngày Tết ra đường cho mọi người dự hội, thức uống đủ loại,
nhưng khi nào cũng phải có một cái mà mọi người thích thú nhất là là
tiết mục cà phê.
Cái vui nhất trong ngày lễ hội trắng trong này
là vào khoảng giữa trưa, những miếng bột trắng trên mình vì mồ hôi nhễ
nhại đã bị rớt ra từng mảnh nên trông mọi người trở thành loang lổ
trắng, đen, và họ nhìn nhau thoả thích rồi lăn ra để mà cười, ai mệt cứ
ăn, cứ uống xong rồi lại nhảy tiếp cho tới khi mặt trời lặn mới đi
xuống ao hồ tắm rửa về nhà, rồi sang ngày mùng 8 là ngày vui thêm, tự
dân đặt thêm nhưng chính phủ cũng không bắt bẻ theo quy định và vẫn
được tôn trọng.