Chúng tôi đến thăm Tràng An vào một buổi sáng tháng 8 giao mùa đẹp trời, khi tiết trời đang bén dần hương thu dịu mát dù cái chói chang của hạ vẫn quyến luyến trong sắc nắng rực rỡ. Phóng xe máy dọc theo con đường bê tông rẽ vào từ đoạn Quốc lộ 1A qua thành phố Ninh Bình, đi qua hầm xuyên núi giữa trùng điệp núi non, tấm biển báo “Khu du lịch sinh thái Tràng An” hiện ra khiêm nhường bên đường chào đón du khách.
Mặt nước phẳng lặng như gương
Phóng xe máy dọc theo con đường bê tông rẽ vào từ đoạn
Quốc lộ 1A qua thành phố Ninh Bình, đi qua hầm xuyên núi giữa trùng
điệp núi non, tấm biển báo “Khu du lịch sinh thái Tràng An” hiện ra
khiêm nhường bên đường chào đón du khách.
Đoạn đường ngắn khúc khuỷu dẫn vào nơi mua vé cùng những dịch vụ sơ sài đầu tiên
khiến tôi hơi hẫng hụt, song cái cảm giác đó nhanh chóng qua đi khi
chúng tôi xuống đến bến thuyền. Những chiếc thuyền nhỏ xinh được sơn
màu xanh lá cây nằm nối nhau bên bến đợi điệp màu với núi non, nước
biếc tĩnh lặng mênh mang.
Thuyền rời bến
Cô lái đò sải tay chèo, chiếc thuyền rẽ làn nước trong xanh đưa mọi người đi thăm đền Trình và những hang động đầu tiên.
Đền Trình lặng lẽ và uy nghiêm ở chân núi, bên cạnh cửa hang Địa Linh.
Trận mưa đêm qua ướp vào không gian vị mát lành êm ả, làm cho đường
thuyền dường như thêm thênh thang.
Thuyền tiến sâu vào hang, bỏ lại đằng sau khung cảnh
non nước sáng đẫm màu nắng, có cảm giác như đang trong một cuộc phiêu
lưu vào thế giới bóng tối bí ẩn. Tiếng mái chèo khua nước vang âm lành
lạnh, thạch nhũ đẹp mờ ảo dưới ánh đèn điện mắc dọc theo hang.
Cô lái đò giới thiệu cho du khách tên và chiều dài
từng xuyên thủy động. Nhiều chỗ hẹp và tối đến nỗi mọi người phải cúi
người xuống thật thấp thuyền mới lách qua được. Thi thoảng, những giọt
nước từ nhũ đá nhỏ xuống lách tách thấm vào da thịt mát lạnh đến giật
mình.
Thuyền chầm chậm bơi ra khỏi hang
Trong tranh tối tranh sáng nơi lòng hang, dòng nước
ngầm cùng những hình thù đa dạng của thạch nhũ khiến trí tưởng tượng
người ta bỗng trở sống động. Hang Địa Linh, hang Sáng, hang Tối, Ba
Giọt… mỗi xuyên thủy động đều mang lại cho du khách những ấn tượng khác
nhau song đều rất đặc biệt. Có hang như một hốc gió vô tận, cuốn lấy
mọi thứ trong dòng khí mát rượi sảng khoái. Có hang lại như một lò
nhiệt nhẹ, giữ luồng khí hâm hấp ấm nóng.
Xuyên qua những hang nước ngoằn nghèo, lòng nhẹ nhõm
dần khi thấy ánh sáng le lói từ phía cửa hang. Cùng nhịp chèo vang âm
khua nước dội vào vách đá, chúng tôi cùng chiếc thuyền nhỏ trôi dần ra
đầm nước xanh trong mướt mà, lấp lánh những cụm nắng trên bề mặt phẳng
lặng như gương.
Khe nước nhỏ gần cửa hang
Thuyền nhẹ trôi trên mặt đầm lấp lánh ánh nắng
Chao ôi! Cả một vùng sơn thủy hữu tình như bức tranh
sống động với non xanh, nước biếc, cây cỏ hoa lá sáng tươi màu nắng. Du
khách không thể giữ cảm xúc ngỡ ngàng và thi vị của mình chỉ nơi ánh
mắt mà hẳn sẽ phải thốt lên thành lời. Bầu trời - tựa như trong câu thơ
trác tuyệt của cụ Nguyễn Khuyến ngày xưa “Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt?”, điểm xuyết những cụm mây trắng bồng bềnh soi vào lòng đầm.
Hồ nước như một thung lũng nhỏ bao bọc bởi những núi
đá sừng sững, nghiêng nghiêng bóng nên thơ. Ven bờ nước, những chú dê
lúc lắc cặp sừng nhòn nhọn, hiền lành gặm cỏ. Từ trên thuyền nhìn
xuống, bạn sẽ thấy một thế giới các loài cây thủy sinh vô cùng sống
động: những cây rong mềm mại uốn mình, những bông hoa tim tím nổi bật
trong dòng nước trong vắt… thậm chí còn có cả những chiếc dó người dân
đặt dưới lòng hồ bắt cá.
Đầm nước thơ mộng
Giữa thiên nhiên nguyên sơ - mọi âm thanh ồn ã của
cuộc sống thường nhật bị bỏ lại ở nơi nào đó xa lắm - và dường như ta
có thể chạm vào tiếng chim lích tích và tiếng mái chèo khỏa nước thật
đều, thật đều...
Từ trong lòng hang bí ẩn
Vào hang tối, ra đầm nước sáng trong - cứ xen kẽ, xen
kẽ như thế: trong cảm giác háo hức của cuộc khám phá là những khoảnh
khắc tuyệt diệu được hòa mình vào thiên nhiên, những trải nghiệm, chiêm
nghiệm về cuộc đời.
Đến với Tràng An, cũng là tìm về những dấu ấn thiêng
liêng của lịch sử. Thuyền chúng tôi dừng lại ở hai bến đò để lên thắp
hương tại đền Trần và đền Phù Khống. Từ bến lên đền Trần, du khách sẽ
leo qua những bậc thang đá thoai thoải theo sườn núi. Trong tiếng nhạc
thiền vang lên êm đềm lẫn giữa cỏ cây non nước, bước chân bỗng trở nên
nhẹ thênh.